Có gì đâu mà thở than cho loài cỏ lau mềm yếu
nỗi buồn, niềm vui đâu phải chuyện vô tình
mải miết với tình yêu của gió...
Dường như...
anh chẳng cần em
mắt đêm chưa tỏ khuôn rèm chưa thưa
hay còn ngần ngại nắng mưa
lời nguyền đi, đến
gần vừa hóa xa
Loài rau vô tâm
rỗng ruột
cọng ngắn dài đất trống
rau quê nhà
vô tư nếp nghĩ bình yên
Anh ví em là rừng sâu núi thẳm
em cợt đùa anh biển mặn
trong giông dữ, biết ai còn ai mất?