Khung cửa sổ không còn ai chờ đợi
Chỉ có hoa vẫn nở bốn mùa
Con dốc vừa qua vô tình bật khóc
Như nắng vội vàng chẳng ngoái lại nhìn ta

Hình internet
Dalat chiều sương tê tái
Buộc vào tôi những ký ức mòn
Ai cất giùm những khuôn mặt ta thương
Nụ cười không còn ấm nữa
Phố vắng đến nao lòng
Hay tại mình chẳng còn nơi để đợi
Tiếng nhạc rơi đâu đó
Cứ chông chênh lối về
Đừng vỗ về tôi như đứa trẻ không nhà…
Dalat, 2015
MINH ĐAN