Em cúi mặt khi bất lực đâm chồi
cứa vào đêm
biển đang say ngủ
lần đầu tiên em hiểu mình thiếu đủ
cặn kẽ lặng câm...
Như cơn gió ngang tàng
quét sạch mọi thứ đi qua
nuốt trôi lời yêu thương có cánh
em coi thường đàn ông...
Em yêu thật nhiều ngày anh sinh ra
thân hình đỏ hỏn người quấn trong tấm áo
tiếng khóc chào đời chưa kịp khô ráo
người lạ người dưng thành ân nhân
Đã định không nói về những giấc mơ
đã định không khóc vì suối cằn biển cạn
xuân gõ cửa lòng em còn chạng vạng
may rủi niềm tin!
Gặp anh
em tháo nút cho trí tưởng tượng thoát ra
ý nghĩ cô đơn khép lại
lời yêu cất lên và… hát
Em uống nhầm liều thuốc quỷ râu xanh
cảm vô thức mềm lòng nông nổi
vui hẹn hò đầu môi chót lưỡi
ngỡ rằng... đấy mới thực là yêu