Anh thản nhiên đi qua đời em
mẩu tàn thuốc rơi trên vạt áo
vẫn giọng điệu của gã chí phèo tếu táo
“cô chẳng phải là cần sa”
Mặt trời đóng lên đỉnh đầu những hạt nắng hạt mưa vô thường vô ngã
tòa nhà trọc tóc giáng xuống phố xinh những bóng chim khi tỏ khi mờ
mùa xuân in dấu chấm đỏ lên ngực em thẩn thờ
hành khất lời yêu cháy bỏng...
Đang lặng gió
anh tới!
bão cấp mười hai làm thuyền em chới với
tròng trành giữa trùng khơi...
Anh đặt môi hôn lên mắt gió
tiếng thở căng mùi da non
em lên ngai từ mũi tên
bầu sữa thơm ngày thai nghén...
Triệu triệu lần khao khát đến bên anh
như nàng Kiều trong đêm khuya vượt rào thưa tìm Trọng
giữa mùa trăng, em muốn cúc áo này nới lỏng
ngọn gió lùa vào thơm mát thịt da...
Gió tự hào: ai bão táp hơn ta?
những ngôi nhà ấm êm phút chốc thành mảnh vụn
em nói: tình yêu của anh
bão táp hơn ngàn lần gió đấy!