Sự im lặng có khi còn xao động hơn cả tiếng chim hót
Tôi nhận ra tôi trong ngày nắng khóc, những chiều gió bấc, tiếng mưa rơi…

Ảnh minh hoạ: Tạp chí điện tử Thiên nhiên & Môi trường
Ngoài kia là tạp âm
Muôn loài giành nhau kể lể
Sự tịch tĩnh không còn chỗ
Lời nguyện cầu đi tìm nơi nương náu
Tim óc tôi không thể đứng ngoài thế giới
Tháng Chín về, phố cũ gọi điều chi?
Một chiếc lá rơi vẽ nên bức tranh mùa thu
Một ký tự vàng khắc nên căn cước phu chữ
Không cần lời giải, ta ôm lấy phố
Giữa thị thành ăm ắp nỗi lo toan
Sài Gòn là quán trọ bao dung
Nghĩa tình ấm áp như lửa, dịu mát như sương
Trái tim nhẹ mềm như nước
Giữa những điều cho nhận khơi trong gạn đục
Sáng nay nhấp ngụm cà phê muối thơm lừng góc phố
Những cánh chò nâu bay bay trong gió
Tia nắng mặt trời dỗ yên bờ cỏ
Chồi non cựa mình dệt lấy ước mơ
Sài Gòn chìm nổi trong ta
Biết ơn tháng ngày khốn khó.
Sài Gòn, 2024
MINH ĐAN