Có những ngày tôi thấy mình viết như một kẻ đi giữa sương. Không phải sương của thơ, mà là thứ sương của thời đại - dày và lạnh - nơi thật và giả quấn vào nhau đến mức mắt mỏi, tim mệt, và niềm tin rơi rụng như lá cuối mùa. Chỉ cần đặt một thứ gì đó của nghệ thuật xuống trước mặt người khác, câu hỏi đã bật lên như phản xạ: “Có phải AI không?”
Nghề viết có chết không khi AI biết viết? Câu trả lời ngắn gọn là: chết những thứ vốn đã không cần người sống.
Sự việc Lệ Quyên đáp trả antifan trên mạng xã hội thu hút nhiều ý kiến trái chiều. Dư luận đặt ra vấn đề về cách nghệ sĩ ứng xử trước công chúng và ranh giới giữa cảm xúc cá nhân với trách nhiệm của người nổi tiếng.
Con người ta sinh ra kẻ chọn nghề làm ruộng, người chọn nghề buôn bán, người chọn nghề gõ búa vào kiếp luân hồi. Còn nhà thơ, họ chọn một nghiệp không có trong danh mục đăng ký kinh doanh, không có lương tháng cố định và chẳng có bảo hiểm xã hội nào bảo hộ. Đó là cái nghiệp ôm ấp con chữ, bầu bạn với những khoảng lặng vô hình của đời sống.
Khi một dự án từ thiện rơi vào vòng xoáy tranh cãi về minh bạch thì thiệt hại không chỉ dừng lại ở những con số gây nghi ngờ. Hậu quả là hàng nghìn đứa trẻ vùng cao có thể mất bữa cơm trưa, hàng trăm bệnh nhân nghèo không còn cơ hội điều trị và vô số gia đình khốn khó sẽ đơn độc đối mặt với thiên tai. Đó là cái giá phải trả khi niềm tin xã hội bị xói mòn và người yếu thế trở thành nạn nhân thứ hai.
Một buổi họp lớp ở tuổi 60 không chỉ là kỷ niệm, đó là tấm gương phản chiếu chân thật nhất về hành trình mà mỗi người chúng tôi đã đi qua.