Với nhà thơ Lò Ngân Sủn, là ám ảnh lạ lùng về ma lực hấp dẫn của người đẹp; với Đỗ Trung Quân là nỗi niềm khi đang yêu và anh "phát hiện" thú vị rằng khi yêu, mọi đàn ông đều sợ... người yêu của mình ốm; với Lê Minh Quốc là sự ca ngợi khi phái đẹp thực hiện thiên chức làm mẹ; Nhưng với Minh Đan, đẹp xấu không quan trọng bởi sức hút của người phụ nữ đến từ tâm hồn và Thị Nở cũng có quyền ngước lên cao kiêu hãnh như bất kỳ phái đẹp nào.