Truy cập: 20,019,405 lượt

Người cuối đường cau

Người lên phố

Áo len đan

Ngó sen mọc trầm ngâm

Dặm dài

Con đường xa quá anh ngần ngại

Chân trời xa quá em bỏ lại

Ta đi đâu? về đâu?

Em ra lệnh cho cánh cửa đóng vào

cánh cửa quen mùi anh mở ra

thức đợi

chẳng đếm được số lần tiếng kêu

như mời gọi

Anh hỏi em: sao lại yêu hoa khế?

Sắc tím buồn như đôi lứa chia ly

Có nỗi nhớ rót đầy sân hè vắng

Hoa rụng vào tim, tím biếc tình si

 

Nhuộm hồng môi em là hơi thở anh

nhuộm tím môi em cũng là hơi thở anh

có loại dung dịch nào tẩy sạch bờ môi

mà vị sô-cô-la đã thơm từng sợi nhớ?

có men cay nào tiệt trùng từng lời vụn vỡ?

Thế giới không tồn tại sẵn những con đường

yêu thương trên đường lạ có gì là tội lỗi (?)

hơn một lần thầm nhủ lòng mình:

đừng làm người yếu đuối trong mắt kẻ lạ quen”

 

Top