Gần 20 năm trước tôi về Vị Thanh, Hậu Giang, ghé nhà anh Bảy, nhân vật trong một bài viết của tôi. Buổi chiều mưa tầm tã, anh chị đi làm mướn vắng nhà, chỉ có bốn đứa con chơi với nhau. Thằng út bốn tuổi bị cột chân vào một đoạn dây nối với cây cột ngoài mái hiên, nó bò quanh cái vòng tròn bán kính bốn mét, miệng u ơ vô nghĩa. Chân nó chỗ bị xích đã lở loét do dây nghiến vào. Anh chị Bảy nói biết sao được, nó bị loạn thần, anh chị đi làm tối ngày, không cột tay chân nó lại, nó bò ra bờ kênh lỡ có bề gì làm sao cứu.
Những hình ảnh khổ sở của hàng chục nghìn người xếp hàng dài trước sân Mỹ Đình để mua vé cho trận đấu với Indonesia hoá ra không chỉ thu hút những cái nhíu mày và thở dài của người Việt Nam.
Clip “chia lìa lứa đôi” tràn lan trên mạng mấy bữa nay đang tạo nhiều luồng tranh cãi. Nhân vật chính đã đủ tuổi nên vợ, thành chồng nhưng vẫn sướt mướt khi cha mẹ nội, ngoại nhà trai ập vào bắt người như kéo đứa trẻ lên 3! Tôi không phán xét ai đúng ai sai, tôi nghĩ về chuyện khác.
Hôm qua, clip tài xế nhà xe Tài Thắng ở Đà Lạt (Lâm Đồng) vừa lái xe vừa ăn vội bát mì đã thổi bùng bức xúc của cư dân mạng. Họ không thể hiểu, tại sao anh ấy lại coi thường hàng chục mạng người sau lưng đến thế!? Họ cũng chẳng nghĩ nổi, sao sau bao tai nạn thương tâm vì một vài giây xao nhãng mà tài xế xe khách vẫn hành xử như vậy…?
Tôi chuyển sang ngạch quản lý cách đây đúng ba năm, từ đó đến nay liên tục tham dự các cuộc phỏng vấn tuyển dụng. Câu hỏi đầu tiên tôi thường đặt ra là: Bạn giỏi nhất việc gì? Các câu trả lời khá đa dạng. Thậm chí, có ứng viên (vừa tốt nghiệp đại học), sau khi suy nghĩ một lúc đã trả lời rành rọt: "Em giỏi nhất môn Văn".
Một ngày, tôi nhận được điện thoại của người bạn học cũ đang phụ trách dự án cho một công ty địa ốc. Đúng ngày công ty sắp mở bán một dự án căn hộ, một báo liên tục đưa tin kẹt xe ở khu vực này với những mô tả khủng khiếp. Nhiều trang tin địa ốc của các đối thủ liên tục dẫn lại và mở các topic khiến thông tin bất lợi lan rộng.