Đơn vị đồng hành
Truy cập: 19,840,633 lượt

Thơ Trần Mai Hường

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những vết thương và ký ức về một thời máu lửa vẫn còn ở lại. Ba bài thơ của Trần Mai Hường là những lát cắt xúc động về người lính, người mẹ và những hy sinh không thể nào quên.

 

Minh họa: AI.

 

Chiếc ba lô của cha

Mùi kí ức ùa về trong chiếc ba lô

Khi con mở lại những ngày xưa của cha - một thời trận mạc

Có khói súng, có hơi cay, có cả mùi đất ẩm

Có mùi núi rừng, tiếng chim hót ban mai

 

Chiếc ba lô đã theo cha bao tháng năm dài

Có chiếc bị đông cha khắc vụng về tên mẹ

Vài chiếc áo bạc màu cũ rách

Vệt máu khô mờ của trận chiến năm xưa

 

Con ngồi im trong góc nhỏ lặng thầm

Chạm khe khẽ vào từng mạch kỉ niệm thiêng liêng của cha - người lính

Cả một thời thanh xuân cả một thời cống hiến

Thấy tim mình đau thắt - cha ơi

 

Chiến tranh dẫn cha đi gần hết cuộc đời

Khốc liệt, hiểm nguy, lằn ranh sinh tử

Bao đồng đội của cha đã nằm lại đất rừng từ những năm tháng đó

Cha - người lính già còn đau đến mai sau...

 

Chiếc ba lô đã theo cha bao tháng bao ngày

Cha đã gìn giữ bên mình như điều thiêng liêng nhất

Xin cho con được giữ lại bên mình như sự thật

Đặt lên chỗ cha nằm - nơi hương khói linh thiêng.

 

Mẹ liệt sĩ

Con hy sinh ở chiến trường biên giới Tây Nam

Tây Nam là ở đâu?

Đã ngàn lần mẹ gào trong đêm như thế

Xa lăng lắc mà mẹ mỗi ngày mắt mờ chân chậm

Vẫn khao khát được đến tận nơi con mình đã chiến đấu, hy sinh

 

Thằng Tâm, thằng Hùng đi bộ đội cùng con một ngày đã trở về

Đứa cụt chân, đứa chất độc da cam giờ như tàu lá héo

Nhắc đến trận đánh xưa chúng đỏ hoe đôi mắt

Chén rượu phần con - tiếng chạm cốc xé lòng

 

Mẹ mong được vào tận cánh rừng nơi con đã đặt dấu chân

Để được chìm vào thẳm sâu hương đất

Để được chuyện trò với cánh rừng xanh mướt

Bởi hồn con cùng đồng đội còn đây...

 

Con ơi!

Đất nước hòa bình rồi máu đã xanh cây

Nhưng đau mẹ còn nguyên - nỗi đau mất con thắt ruột

Nếu linh thiêng con hãy là ngọn gió

Về đậu hờ trên vai mẹ - con yêu

 

Rất nhiều đêm

Mẹ đợi con nơi xóm nhỏ quê nghèo...

 

Những trận mưa máu

Những trận mưa bom mùa hè năm 1972

Chan vào đất trời Quảng Trị

81 ngày đêm khốc liệt

81 ngày đêm - mưa mang màu máu đỏ

 

Mưa đỏ

Máu đỏ và lửa đỏ

Xé toạc đất trời

Những mảnh vụn xác người

Tan cùng tận tiếng bom

 

81 ngày đêm

16 ngàn chiến sĩ

16 ngàn thanh xuân đã ra đi trong mưa đỏ

Máu thành bão thành giông thành lửa

Máu tràn trên dòng sông Thạch Hãn

Nước và trời soi bóng đỏ trong nhau

 

Mưa Máu Khốc liệt tận cùng

Lộng lẫy nỗi đau

Lộng lẫy tình đồng đội

Quả cảm, kiên trung

Lộng lẫy

 

Mẹ ơi

Mẹ ơi

Mẹ ơi

Người chiến sĩ trước khi rời sự sống

Mẹ ơi... Mẹ ơi... M...ẹ....ơ...i....

Người mẹ nón lá đau

Người mẹ áo dài đau

Người Mẹ Tổ Quốc đau...

 

Mưa đỏ 1972

Mưa ròng ròng mưa máu

Mưa đến hôm nay

Mặn đất trời Quảng Trị

Và mặn đến muôn sau...

TRẦN MAI HƯỜNG

Top