Mười mấy, hai mươi năm về trước, khi thi sỹ Trương Nam Hương là một nhân vật nổi tiếng thì tôi chỉ là đứa bé một tuổi trong làng văn học Việt Nam. Tôi cũng từng đam mê chữ nghĩa, nên thầy Nguyễn Thông (tức nhà báo Nguyễn Thông) có dặn dò tìm Trương Nam Hương với tư cách anh ấy là cựu học sinh - người cùng học Trường Dự bị Đại học Sài Gòn như tôi đã đang học thời bấy giờ.
Xem trên mạng và qua nhiều anh em biết về nữ thi sỹ Phạm Phương Lan, tôi rất lấy làm xao xuyến vì đã đọc và cảm thụ cái nét tài hoa của chị qua dòng thơ về tình yêu và biển.
Cuốn tiểu thuyết thứ tư của Phong Điệp có vẻ thuộc thể loại tiểu thuyết hình sự và đã đạt giải trong cuộc vận động sáng tác về đề tài “Vì an ninh Tổ quốc và bình yên cuộc sống” nhưng tôi lại thích nó với tư cách một tiểu thuyết tâm lý xã hội hơn. Nhìn ở góc độ này, đọc Vực Gió sẽ nhận ra nhiều điều thú vị.
Văn Thành Lê (tên thật là Lê Văn Thành), sinh năm 1986 tại Thanh Hóa, tốt nghiệp khoa Sinh học, trường Đại hoc Sư phạm Huế. Hiện đang sống và làm việc tại Bà Rịa - Vũng Tàu. Những tác phẩm đã xuất bản: Hình như là tình yêu, Con gái tuổi Dần, Trạm điện thoại ở thiên đường, Ông mặt trời và mùi hương của mẹ, Biết tới khi nào mưa thôi rơi, Không biết đâu mà lần, Châu lục thứ bảy, Ngày xưa chưa xa,... Tập truyện Thừa ra một người (Nxb Trẻ, 2016) gồm 16 truyện ngắn được viết gần đây nhất của tác giả Văn Thành Lê. Nội dung phong phú, đề cập tới nhiều đề tài bằng lối viết dí dỏm, trẻ trung nhưng thừa chất sâu cay và châm biếm.
Một ngày, một nhà văn xưa nay chuyên viết truyện cho người lớn bỗng đưa cho tôi đọc tập bản thảo viết cho trẻ em. Tôi nhìn Trần Nhã Thụy lôi từ trong túi xách ra tập truyện Những đứa trẻ mắc zịch bằng đôi mắt mở to y như thể anh đang ngoắt từ không khí ra một chiếc bong bóng.
Bao giờ tản văn cũng thế, bàn những chuyện rất nhỏ, rất vụn nhưng rất “đời”. Vì cuộc đời chính là từ những mảnh vụn tưởng chừng tủn mủn, vặt vãnh đó ghép thành. Khi nhìn lại một đoạn đời nào đó của mình, người ta vẫn thường thấy bật lên những mẩu chuyện nhỏ, những vu vơ cỏn con, chẳng hiểu vì sao ký ức vẫn còn lưu lại. Ghi chép nhỏ của người cưỡi ngựa (NXB Trẻ) của Phan Thị Vàng Anh là góp nhặt những mảnh vụn đơn sơ đó.