Một cách công bằng, những người viết trẻ cũng cần ý thức hơn nữa về những sản phẩm của mình thông qua những phản hồi của cả độc giả lẫn các nhà nghiên cứu văn học. Không thể cứ mãi dựa dẫm mãi vào hai chữ “giải trí” để tự cho phép mình cái quyền làm nhạt nhòa dần những giá trị cốt lõi của văn chương như giá trị thẩm mỹ, giá trị nhận thức…
Trên thị trường, sách thì nhiều nhưng để tìm được đầu sách hay cho trẻ đọc không phải dễ. Những quyển sách hay và đẹp thì hầu hết đều là sách nước ngoài, trong khi khả năng chúng ta có thể làm được như vậy…
Là một người trẻ trong cuộc sống hiện đại như hôm nay, tôi lựa chọn thơ như một sự cứu rỗi mà bản thân tình cờ tìm thấy. Bởi lẽ, trong nhịp sống tất bật và hối hả, những người trẻ như tôi đa phần hay cảm thấy lạc lõng và luôn khao khát tìm một điều gì đó đồng điệu với cảm xúc và tâm hồn mình.
Càng lớn lên cùng công việc viết lách, tôi bắt đầu đặt cho mình một câu hỏi: “Mình viết để làm gì?”. “Để chia phần trên mảnh đất chữ nghĩa, hay dùng chữ nghĩa để phục vụ?” Tôi tỉnh ngộ khi nhận ra rằng được ơn viết lách, là cách cuộc đời cho chúng ta thêm sức lực, thêm cánh tay để đóng góp lại cho cuộc đời.
Tôi chủ quan trong cảm nhận qua ít bài thơ của các bạn trẻ đã và đang được đăng trên website của Hội Nhà văn Thành phố Hồ Chí Minh hướng tới Hội nghị Những người viết Văn trẻ lần IV năm 2017. Thật ra, ranh giới trong Văn trẻ và Văn đã qua thời trẻ chỉ là quy ước tương đối.
Từ xưa tới nay, theo lẽ tự nhiên của đời sống, giới trẻ luôn giữ vai trò tiên phong trong sự phát triển kinh tế, văn hóa, xã hội. Trong đời sống văn học cũng vậy.