Những ngón tay bé xíu chìa về phía tôi
Những ngón tay sạn chai ước mơ
Những ngón tay trơ lì cảm xúc
Quên được không?
Nụ cười lấp lánh đèn khuya
Chẳng cần tô son
Chẳng cần áo hoa rực rỡ
Chẳng cần phụ kiện làm nền
Đơn sơ là thế
Tôi có mảnh vỡ hằn trên khuôn mặt mình
Không bác sĩ thẩm mỹ nào xê dịch được
Mảnh vỡ in dấu chân trẻ thơ khó nhọc
Ngày ngày trách móc tôi
Phút cách ly này
Có chiếc khẩu trang làm chứng
Đừng trách môi em chưa gần
Chúng mình còn ánh nhìn
Anh quên rồi sao (?)
Chân trần lang thang khắp nẻo đường
Mặc nắng mưa gió táp
Giấu bão giông nơi đáy mắt trong veo
Những cơn mơ gói trong các hộp cạc tông
Nhốt tương lai dưới gầm cầu
Biết có ngày mở mắt (?)