Hành lang dài không bóng người
Giấc mơ nói lời của gió
Văng vẳng bên tai những mảnh vỡ
Nơi nào nhọc hơn hoàng cung (?)
Phóng sinh những cơn mưa
Giải cứu giọt mồ hôi lâm sàng trên đồng muối mặn
Niềm vui chưa đi qua kẽ răng
Thuỷ triều lên cơn bấn loạn
Mắt nai ngơ ngác
Sông trôi…
Không còn lời nào để thanh minh
Cho những mặt người trắng bệch
Cho những lòng tham đỏ vết
Rừng thét đêm ngày
Thử thách tôi đi!
Thử thách tôi đi!
Thử thách tôi đi!
Đừng hỏi: tại sao là tôi?
Đừng hồ nghi: sắc hồng chỉ dành cho người may mắn
Sao phải bận tâm cánh hoa nào đỏ thắm
Gai nhọn cuộc đời không đánh bật được tôi đâu
Nhổ nắng đi rồi
Thành phố chỉ còn những buổi chiều ươn ướt
Con đường quen tên dỗi hờn
Bế thốc tiếng cười di trú